Đây là một sự tham lam.Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.Một kiểu hăm doạ của trẻ con.Là cả ham muốn hành động theo bản chất.Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu.Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.Này, lấy cho chú mấy chai bia.Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi.Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.
