Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.Đó là những ý nghĩ từng diễn ra và không chắc sẽ thôi diễn ra.Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ.Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Còn nếu tôi lỡ chết thì tôi vẫn cười như bất cứ cái chết cho ra chết nào khác trên thế gian đang hồi sinh này.Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ.Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.Phần nào vì thoát khỏi mớ suy nghĩ luẩn quẩn một mình.Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.
