Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.Em bảo thế thì con phải gọi điện về.Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.Dù chỉ là một nhân vật.Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.Này, mày bóc cho chú bao thuốc.Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy.Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
