Người nghèo làm việc vất vả để kiếm tiền.Những nạn nhân thường đổ lỗi cho nền kinh tế, họ đổ lỗi cho chính phủ, đổ lỗi cho thị trường chứng khoán, đổ lỗi cho những người môi giới, đổ lỗi cho chủ, cho người làm thuê của họ, cho quản lý, cho trưởng phòng, cho người đứng trên hay dưới mạng lưới của họ, cho dịch vụ khách hàng, cho phòng vận chuyển, cho đối tác, cho bạn đời, họ đổ lỗi cả Chúa, và tất nhiên họ luôn luôn đổ lỗi cho cha mẹ mình.Bây giờ, như tôi đã nói, không hề có nạn nhân nào thực sự giàu có.“Vậy thì”, ông ấy nói, “tất cả những gì cậu cần phải làm là sao chép cách nghĩ của người giàu”.Sự thoải mái thật là dễ chịu.Khi đã biết về kế hoạch tài chính trong tâm thức, tôi nhớ ra khi tôi còn bé hàng ngày sau giờ làm việc cha tôi thường ngồi bên bàn ăn với tờ báo có những trang đăng tin chứng khoán.Tôi xin việc tại tiệm bánh nướng Mother Butlers.Tại sao người khác thành công trong đúng công việc tôi đã làm, còn tôi thì phá sản? Chuyện gì đã xảy ra với “Ngài Tiềm năng” là tôi đây?Điểm thứ nhất đề cập đến khả năng được tin tưởng.Ngược lại, người giàu đủ quyết tâm để chấp nhận thực hiện mọi điều cần thiết cả một khoảng thời gian dài.
