Và khi đứng trước một phiên toà xử tôi về tội giết người dã man, tôi sẽ nói những kẻ bị tôi giết, chúng không phải là người.Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.Họ nào có tội tình gì.Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.Không trình bầy nữa.Bạn cần trả công và cả tự do.Hôm đầu đến ngủ nhà bác, bạn cũng nghe cái tiếng ấy, khác với các loại chuông khác, mà không biết là cái gì, cứ tưởng mình mơ.Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
