Chỉ cần bạn lên tiếng phán xét, phê phán và hạ thấp họ vì tính cách hay việc làm của họ, thì rõ ràng bạn cũng không tốt đẹp gì hơn họ.Tôi đã nói, và tôi sẽ còn nhắc lại nhiều lần nữa rằng “Chỉ lời nói không thì chưa đủ”.Họ tin như thế chỉ vì họ chưa bao giờ đến cái đích đó.Lúc đó mong muốn trở thành thói quen và chỉ dẫn đến chính nó, tạo ra một vòng luẩn quẩn không dẫn đến đâu cả.Người nghèo không biết quản lý tiền của họ.Họ không phải chỉ trả lương, mà còn phải nộp một khoản tiền không nhỏ cho nhà nước, trung bình vào khoảng 25% hoặc hơn, trên tổng số lương nhân viên được nhận, chưa kể các chi phí phúc lợi khác mà nhân viên được hưởng.Ví dụ, cha tôi là một doanh nhân trong lĩnh vực xây dựng.Và hãy lưu ý là kế hoạch tài chính và thành công của cá nhân bạn sẽ đi theo bạn đến suốt cuộc đời, trừ khi bạn xác định sẽ thay đổi nó.Trước hết, trong mọi trường hợp, tôi đều không có ý định miệt thị người nghèo hay thiếu thông cảm với hoàn cảnh của họ.Tôi nhận ra sự thật rằng: người giàu đúng là suy nghĩ khác người nghèo, thậm chí khác giới trung lưu.
