Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.Và bạn có quyền viết cái bạn viết.Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.Nhưng thế tại sao ta không sướng?Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.