hẫn không dễ chịu chút nào nhất là với một người đa sầu đa cảm như cô.Nhà Bông chỉ có hai mẹ con, ba Bông mất tích trong chiến tranh, vì thế mẹ dồn hết tình thương yêu cho Bông để cố gắng bù đấp khoảng trống đó.Chíp không nói lời nào, chỉ liếc một cái, cái liếc mắt “đầy chết chóc” của cô là đủ khiến cả bọn phải im re rồi.Nhưng cũng có những chiếc xe không được may mắn như thế.Năm mới rồi, con không muốn mẹ phải đau mắt nữa!Một lần lang thang trên mạng tôi vô tình được đọc một câu truyện như thế này:Và có lẽ Chíp cũng không phải là ngoại lệ, bước chân cô hướng về phía ngôi chùa mà không một chút suy nghĩ hay nói cách khác là như một trạng thái ngoài ý thức.- Sao bạn lại ở một nơi tang tóc như vậy? Mùi Thịt Thối cười nói:(đừng cười, độc thoại trong đầu, không phải lảm nhảm ra miệng đâu ^^), gã thích cảm giác được đứng ở một góc khuất của cuộc sống để chiêm nghiệm sự bận rộn của cuộc đời.- Dạ! Đúng là con đang buồn ạ.