Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó).Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.Và dù thế nào, nó vẫn toát ra sự vô thức trong hoạt động viết có ý thức.Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác.Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy.Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm.Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
