Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.Những hình ảnh đã nguội.Cái bướu ở lưng lồi lên.Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.Mùa đông thì mấy chiếc áo len dày sụ mớ ba mớ bảy.
