Những người hay lo lắng thường bắt đầu bằng một nỗi sợ cụ thể nào đó.Liệu có bao giờ hỏi rằng chúng ta thường nhìn thế giới qua lăng kính thất bại hay chiến thắng, lăng kính của hai sự lựa chọn bao giờ chưa? Một quan điểm như vậy, tất nhiên là thảm hoạ cho tiến trình phức tạp của việc đạt được sự thân mật giữa người và người.Lý do là: hầu hết người già đều quá bận rộn với những lời phàn nàn ích kỷ.Tôi có xu hướng phải đương đầu với những bệnh nhân nói về việc thay đổi cuộc sống của họ nhưng không hề bước một bước nhỏ nào cụ thể để thực hiện điều đó.Những gia đình làm đúng chức năng thường rất khéo cư xử khi cho con ra ở riêng.Ở trường đại học của con tôi, người ta dành một phần trong bài viết khoá luận của sinh viên cho những bức ảnh khi còn là trẻ con của những ai đã tốt nghiệp với một vài lời bình luận ngắn gọn từ các bậc cha mẹ.Simon và Garfunkel, trong bài hát của họ Kodachrome đã tóm tắt việc học hành của họ ở trường trung học như sau: «Khi tôi nghĩ về tất cả những thứ kinh khủng mà tôi đã học ở trường, thật là một điều kỳ diệu là tôi vẫn còn có thể suy nghĩ như thường».Điều này có vẻ như là một cách để nắm quyền kiểm soát mối quan hệ.Có quá nhiều điều trong cuộc đời của chúng ta.Tạo ra một tình trạng phụ thuộc thật sự.